Bờ Vẫn Quá Xa (Phạm Đức Nhì)

14 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 18918)
Bờ Vẫn Quá Xa (Phạm Đức Nhì)

một bài thơ viết để trả lời
một nhà thơ miền Bắc.

 
BỜ VẪN QUÁ XA

 

(Tặng bạn thơ Trịnh Anh Đạt và cô vợ người Hoa.

Trịnh Anh Đạt, một nhà thơ chưa vào Đảng, chưa vào Hội Nhà Văn nhưng đã đoạt nhiều giải thưởng thơ giá trị ở Việt Nam, lúc sang Mỹ dự đám cưới con gái có điện thoại hỏi tôi “Chiến tranh đã khép lại hơn 30 năm mà sao người Việt hải ngoại vẫn còn nhiều ác cảm, vẫn đối đầu với những người Cộng Sản ?”)

 

Tôi, người lính Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù

năm 75, 29 tháng tư

khi đoàn tàu chở đơn vị tôi

chuẩn bị rời Vũng Tàu hướng ra Đông Hải

thương cha mẹ già, đàn em dại

tôi bước lên bờ

ở lại quê hương

nhưng cha mẹ già chưa được gặp

cũng chưa thấy mặt đàn em

các anh, những người chiến thắng

súng dí sau lưng

đẩy tôi vào trại tập trung

 

rồi bằng những lời dối trá

trái tim vô tình

tia nhìn thù hận

các anh cướp mất của tôi

những tháng năm đẹp nhất cuộc đời


tôi có người bạn

đói lòng moi mấy củ khoai

các anh đập nát xương bàn tay

mãi mãi mang thương tật

một người khác

lâu ngày thèm thịt

chụp vội con nhái bên đường

bỏ vào mồm nuốt chửng

báng súng AK

các anh lao vào ngực, vào bụng

cho đến khi con nhái phòi ra

con nhái lúc vào màu xanh

lúc ra thành màu đỏ

 

tôi trở về trên đôi nạng gỗ

nhìn nhà dột, cột lung lay

cha chết đọa đày

các em tứ tán

mẹ tuổi già, sức yếu

vẫn giãi nắng dầm sương

tôi cắn răng lìa bỏ quê hương

tìm sự sống

 

trở về thăm quê mấy lần

trên đường từ Nam ra Bắc

tôi cũng đôi khi nếm được

chút dư vị của chiến tranh

tôi gặp cả thương binh

từ hai phía

kẻ chống nạng, người ngồi xe lăn

kẻ mất tay, người sẹo đầu, vẹo cổ

họ buồn tủi vì phải sống đời nghèo khổ

nhưng không thấy ai lên tiếng oán hờn

với họ, giữa chiến trường

“ chuyện thường tình mũi tên hòn đạn.”

 

ở Mỹ, tôi quen hai vợ chồng người Hoa

vợ cô giáo, chồng luật sư

yêu nhau tha thiết

nhưng định mệnh trớ trêu, oan nghiệt

cô vợ bị hiếp dâm

ít lâu sau đẻ thằng con

đen như cột nhà cháy

anh chồng ôm mặt khóc như điên như dại

chạy ra khỏi phòng sanh

vợ tay nắm chặt thành giường

ngất lịm

 

trở về nhà

cô vợ trẻ người Hoa

đã có thể cho đi đứa con khác màu da

để mỗi ngày người chồng

khỏi thấy vết thương lòng

bị chà đi, xát lại

 

nhưng các bạn tôi

làm sao có thể chặt bỏ bàn tay của mình?

làm sao có thể cắt bỏ lá phổi của mình?

nên mỗi lúc trở trời,

đau đớn

lại nhớ đến các anh

không giống những thương binh

( mũi tên hòn đạn vô tình )

các bạn tôi mang thương tật

bởi đôi tay độc ác

bởi trái tim độc ác

của các anh

 

sau chiến tranh

đối xử với những người ở bên kia chiến tuyến

nhưng cùng tiếng nói, màu da

biết bao nhiêu phương cách đưa ra

các anh chọn phương cách tàn độc nhất

các anh đã tự đào dòng sông ngăn cách

nay lại ngồi chễm chệ trên bờ

í ới vẫy chúng tôi qua

tiếc rằng…… bờ vẫn… quá xa.

 

Viết xong tháng chạp năm Canh Dần ( tháng 1 năm 2011)

Phạm Đức Nhì

 

(Nguồn: PCT chuyển tiếp thunhan1-2@yahoo.com)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Giêng 2019(Xem: 439)
'CÓ CON CHIM MÙA ĐÔNG NHỚ VÙNG TRỜI TUYẾT GIÁ CÓ NGƯỜI TRONG NGÀY ĐÔNG QUÊ HƯƠNG XƯA – NHỚ QUÁ !"
31 Tháng Mười Hai 2018(Xem: 200)
"Có còn gặp mặt nữa thôi hay là góc biển chân trời nhớ nhau. Lao xao hồn mộng lao xao để cho góc biển nhớ nhau chân trời."
30 Tháng Mười Một 2018(Xem: 374)
Tình khúc hợp cẩn tiết tấu êm Nốt giáng cung ngang bỗng lặng chìm Vợ hiền từ nay xa biền biệt Chim uyên lẻ bạn biết đâu tìm
23 Tháng Mười Một 2018(Xem: 369)
"Đỗ Quyên bừng nở giao duyên khúc Hai mùa xuân hạ bản tình ca Bỗng chốc vườn hoa thành núi Thục Thân phận lưu đầy quá xót xa !"
05 Tháng Mười Một 2018(Xem: 380)
Dòng đời như thác lũ Trôi chảy đến ngàn sau Những giây phút gần nhau Xin hết lòng trân trọng...!
14 Tháng Mười 2018(Xem: 609)
Xuân thu nối tiếp có trăng hoa Chuyện đời chồng chất cũng mau qua Gác trọ đìu hiu cơn gió lạnh Quê cũ mịt mờ nhớ dáng xưa.
06 Tháng Mười 2018(Xem: 850)
Thu xưa vàng rực rỡ Nay trả lại cho người Chút tình ta còn giữ Bạn bên ta mùa thu
02 Tháng Mười 2018(Xem: 703)
Nhắc thuở đầu xanh đầy mộng tưởng Còn đâu lá thắm nụ tường vy Đà Lạt bây giờ mưa gió lắm Khóc người xa xứ chiều biệt ly.
09 Tháng Chín 2018(Xem: 506)
"Đoái nhìn đất tổ, lòng ngao ngán ! Chẳng lẽ non sông mãi thế này ? Mắt mờ chân mỏi ta già nhỉ ! Máu nóng trong tim vẫn tràn đầy."
SINH HOẠT
MINH XÁC QUAN ĐIỂM
- Website do một ít Thụ Nhân chung sức, dù rộng mở đến tất cả đồng môn trong tình thân hữu, nhưng không nhân danh hay đại diện tập thể nào.

- Quan điểm của bài viết trong Diễn Đàn là của cá nhân tác giả, không hẳn phản ánh quan điểm chung của Ban Biên Tập và những người tham gia Diễn Đàn.
KHÁCH THĂM VIẾNG
345,998