Còn Nguy Hơn Là Điểm Tín Dụng (Hoàng Ngọc Nguyên)

10 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 24520)
Còn Nguy Hơn Là Điểm Tín Dụng (Hoàng Ngọc Nguyên)


image001_13 

CÒN NGUY HƠN LÀ ĐIỂM TÍN DỤNG

Hoàng Ngọc Nguyên

 

Trong cả tháng bảy, nguòi ta khắc khoải mong chờ cuộc thương lượng giữa ông Obama và những người Cộng Hòa tại Hạ Viện về mức trần của nợ chính phủ liên bang đạt đươc kết quả, vì người bình thường hiểu rằng nếu hai bên không đạt được thỏa hiệp, chẳng những chính phủ Mỹ sẽ cảm thấy bó chân bó tay không làm gì được mà còn sẽ chịu sự sụt giảm uy tín nặng nề, thể hiện trên thái độ nguòi ta đánh giá đồng đô la Mỹ, các khoản trái phiếu của Mỹ, chứng khoán Mỹ. Mặc dù trên tờ Người Việt người ta viết “trời không sập đâu” cho dù không có thỏa hiệp nào đạt trước kỳ hạn 2-8, bởi vì “chính phủ sẽ chẳng bao giờ vỡ nợ được cả”, người ta càm thấy có một điều gì đó hiển nhiên vô lý vô kể trong cách nói của những “chuyên gia” và “giáo sư” này, không chỉ vì những bậc “thức giả” trong cuộc, trong chính trường cũng như giới đại học ở Mỹ, chẳng phải những kẻ khơi khơi ở ngoài, đều nói thế, mà còn là điều hiển nhiên: Mỹ sẽ lấy gì mà đỡ trong khi nợ nần tràn đến như nước lũ, như sóng đập vào bờ, trong khi những khoản tạm thu hàng tháng chỉ như những tòa lâu đài xây trên cát của con nít chỉ đề mà chơi.

            Bởi thế khi ông Obama lên đài vào chủ nhật tuấn trước nữa (31-7) nói rắng đã có thỏa hiệp, tâm trạng của người dân nói chung là vui mừng như tránh được một tai ương to lớn như trời sập. Theo dõi cuộc thương lượng giữa hai phe nhưng nhiều phía (giống như hòa đàm Paris về chiến tranh Việt Nam bắt đầu từ đầu năm 1969) trong cả ba bốn tháng qua vế chuyện giảm thiếu hụt ngân sách, cắt chi tiêu, nâng cao mức nợ hợp pháp…, người ta có dư lý do để bất bình, bất mãn, và chằng có gì đề châm chước hay tha thứ cho một chính trường mà điều tối thiều những diễn viên chính trị phải biết họ lại đều quên cả, đó là tư cách và liêm sĩ. Khi người ta thấy đạt được giải pháp, họ chỉ mừng, hay đúng hơn là thở dài, là đã tránh được chuyện vỡ nợ, nhưng rõ ràng chẳng ở nơi đâu ta có thể thấy sự “ăn mừng” cho một thành công, bởi vì người ta đều chán ngán trước vỡ tuồng của những người ở Capitol của Washington đem vận mệnh đất nước, đem cuộc sống hạnh phúc và an toàn của người dân ra đánh đố.

            Chỉ có một điều nguòi ta đã nhầm, hay không tiên liệu được đúng mức. Người ta tưởng rằng đã xong được thỏa hiệp là xong tất cả, hóa ra chẳng có gì xong hết. Tưởng rằng hết lo trời sập, hóa ra trời vẫn sập như thường. Ngưòi ta nâng lên mức giới hạn tối đa của nợ là để cho điếm tín dụng của quốc gia khỏi bị xuống, bởi vì một khi điềm tín dụng của một nước bị xuống, nó cũng giống như một người bị mất điểm tín dụng, chẳng những sẽ chẳng còn nước nào cho Mỹ chịu nợ, mà cũng chẳng còn ai muốn làm ăn với Mỹ, hay cho Mỹ mượn nợ thêm. Mỹ lâu nay vẫn được ba chữ A của hai tố chức đánh giá uy tín về nợ nần của các quốc gia, đó là S&P (Standard and Poor)  và Moody. Hóa ra từ khi ký đạo luật ban hành thỏa thuận mới đối với vấn đế mức trần của nợ này, theo đó, giới hạn tối đa này có thể thêm được 2.4 ngàn tỷ đô la trong ba giai đoạn từ nay cho đến đầu năm 2013, khi Mỹ hoặc vẫn lưu nhiệm ông Obama hoặc đã bầu ra được chủ nhân mới cho Nhà Trắng, đồng thời cũng có thể có thỏa thuận cắt tồng cộng 2.4 ngàn tỷ trong mười năm tới đây, tình hình càng nhiễu nhương hơn so với thời trước đó.

            Thống kê đã cho thấy trong quí hai năm nay, nền kinh tế Mỹ chỉ tăng trường được ở mức rất thấp là 1.3%, là mức chỉ đủ để “ngáp”, chẳng phải đề cho người ta có thề đứng thẳng và mạnh dạn đi tới. Tỷ lệ tăng ttrưởng của tồng sản lượng quốc nội (GDP) đương nhiên có tương quan qua lại chặt chẽ với tỷ lệ thất nghiệp, và do đó cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên mấy khi tỷ lệ thất nghiệp chính thức ở mức 9.2% trong tháng sáu, và trong tháng bảy vửa qua chỉ nhích xuống môt chút còn 9.1%. Dĩ nhiên, đàng sau những con số thống kê bao giờ cũng là những câu chuyện giải thích, phân tích để nguòi ta có thề đánh giá tình hình cho đúng mức. Nhưng những con số tự chúng cũng có thê nói lên một vài điều tóm gọn nhưng dể thấy. Đó là trong tình hình hồi phục kinh tế sau suy thoái trong thời đại ngày nay, kinh tế tăng trưởng khó quá, và làm giảm nạn thất nghiệp cũng khó quá.

            Người ta nói rằng chính vì tình hình kinh tế này mà tổ chức Standard and Poor đã  hạ thấp điểm tín dụng của Hoa Kỳ xuống. Nước Mỹ không còn được coi là một nước “triple A” (ba chữ A) nữa. Nếu tình hình kinh tế làm cho Mỹ mất ba chữ A, thì không có ba chữ A làm cho tình hình kinh tế Mỹ càng xuống mạnh hơn nữa. Đó là lý do cho chúng ta thấy thị trường chứng khoán trong cả hơn hai tuần nay ngóc đầu lên không được. Dĩ nhiên, tình hình vỡ nợ, khủng hoảng tài chánh bên châu Âu cũng làm cho những nhà đầu tư trên Wall Street lo ngại. Nhưng  nỗi lo của họ về châu Âu đương nhiên không lớn bằng nỗi lo vế nước Mỹ. Và nói lên nỗi lo của họ vế nước Mỹ chính là S & P, và điều khiển quyết định giải tư của họ trong mấy tuần qua cũng chính là nhà quân sư Gia Cát Lượng S & P này.

            Đầu tuần này, chỉ số Dow Jones (trung bình cho các ngành kỹ nghệ) đã giảm đến 634 điểm chỉ trong một ngày thứ hai, xuống dưới mức 11.000 điểm (lần đầu tiên từ tháng 11 năm ngoái đến nay) mất đến 5.55% so với thứ sáu trước đó, và là mức sụt giảm nặng nhất từ tháng mười hai năm 2008 đến nay. Trong hai tuần qua, chì số Dow Jones đã mất đến 15% giá trị. Và ngày thứ hai 8-8 mà thôi, những nhà đầu tư đã thua lỗ đến 1 ngàn tỷ. Những nhà đầu tư có khuynh hướng bán tống tháo chứng khoàn đế đi vào lĩnh vực an toàn hơn, là vàng và trái phiếu quốc gia. Theo những chuyên vỉên thị trường, sự mất giá chứng khoán mạnh mẽ hôm thứ hai vửa do tác động của việc S&P đánh giá điềm tín dụng của Mỹ vừa do tình hình kinh tế toàn cầu. Mối lo ngại vế mức tín dụng của Hoa Kỳ đã thêm sâu sắc khi S&P sáng thứ hai đã thông báo tố chức nảy cũng đang hạ thấp điểm tín dụng trước mức nợ của hai công ty cho vay địa ốc khổng lồ là Fannie Mae và Freddie Mac, là hai công ty nay đang sống nhờ sự cưu mang của chính phủ.

            Cũng hôm thứ hai, trong khi nhiều giới chuyên môn lên tiếng chỉ trích hành dộng “đánh giá điểm tín dụng” vô trách nhiệm của S &P, Tồng thống Obama cũng đã lên đài truyền hình đế trấn an những nhà đầu tư rằng Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ sẽ “vẫn luôn luôn là một nước có ba chữ A”, và khẳng định chính phù vẫn duy trì khả năng đê thanh toán nợ đến hạn của mình. Trong khi bác bỏ sự đánh giá của S & P, ông thừa nhận rằng quyết định hạ thấp điềm tín dụng của Mỹ hôm thứ sáu đã phản ảnh những sự nghi ngờ vào “khả năng hành động của hệ thống chính trị” của nước Mỹ hơn là S&P cho rằng Mỹ đã hụt hơi không trả nợ nổi. Ông đã nhân cơ hội này đề nhắc lại lời kêu gọi của ông là phải đưa vào chính sách quốc gia biện phàp làm tăng nguồn thu từ thuế, theo ông cũng quan trọng như cắt chi tiêu, trong những kế hoạch dài hạn đế giảm nợ nấn và thiếu hụt ở nước Mỹ. Ông nói: “Chúng ta không cần một cơ quan thẩm định báo cho chúng ta biết rằng chúng ta cẩn một khảo hướng dài hạn về thăng băng ngân sách đối với mục tiêu giảm thiếu hụt. Và chúng ta cũng không cần một cơ quan đánh giá nói với chúng ta rằng sự giằng co, đối đấu ở Washington trong nhiểu tháng vừa qua đã không có tính cách xây dựng, điểu nhẹ nhất mà ta có thề nhận định”. Sự thật có thể tiến vào từ đó.

            Không có cách nói nào khác hơn, nền kinh tế Mỹ đang đứng trước nguy cơ phá sản, vì nó đã có biết bao nhiêu thập niên đề điều chình lại cách sống nhưng đã không thay đồi được cách sống dó, lối sống “ngoài khả năng, phương tiện” của quốc gia. Vì sao nước Mỹ bị sa lầy trong lối sống này, và lối sống này nghĩa là thế nào, mọi nguòi đều có thể hình dung được sự hình thành, nguyên do, sự phát tác, trách nhiệm… bởi vì ai cũng có thề thấy thấp thoáng trong đó phần thiếu trách nhiệm của mình. .. Nhưng điều quan trọng hơn cả là nguòi ta đã bất lực trong hành động cụ thế để thay đổi cách sống bởi vì đã không thay được cách nghĩ trong một hoàn cảnh, tình thế đã đồi thay. Thậm chí còn có sự ngộ nhận trong tình thế mới của toàn cầu, nước Mỹ đã có thể sống còn mạnh dạn hơn trước với lối suy nghĩ cũ, hành động cũ.

            Sự không chuyển biền trong lối sống Mỹ có lý do từ sự thiếu chuyển biến trong suy nghĩ và nhận thức của xã hội mà lối suy nghĩ phổ biến là chấp nhận mặc nhiên điều sẵn có trước mắt. Đó là điều lạ lùng khi chúng ta đang sống trong một nước, trong môt xã hội vẫn có tự hào vô song về nền giáo duc của mình, vế những khối chất xám (Think tank) chuyên nghiệp chỉ có một việc làm duy nhất là suy nghĩ. Chúng ta cứ xem tờ báo nào cũng la liệt những bài chính kiến đề thấy sự suy nghĩ tự do, cùng cách nhìn mạnh dạn, cấp tiến trước những vấn đế của nước Mỹ. Như thế tại sao cả giáo dục và giới trí thức không làm thay đổi được lối suy nghĩ của nguòi Mỹ đề có một chuyển hướng?

            Không có cách nào nói khác hơn, là chính trị Mỹ đang bị phá sản còn nặng nề hơn nữa. Đó là vì sự nghèo nàn và giới hạn trong tư duy của những người làm chính trị - và của cả một số đông những người viết. Đó chính là sự lo ngaị của không chỉ S & P khiến cho họ phải cho Mỹ điểm thấp, mà còn là sự quan tâm của thế giới khi thấy rằng Mỹ thực sự không có khả năng, bản lĩnh, đảm lược bởi vì giới chính trị lạnh đạo đang sa đọa, suy đồi. Giới chính ri của Mỹ tả hay hữu, quá khích hay bảo thủ, đều bám theo giáo điều, bởi vì khi vượt ra giáo điếu, họ sẽ thấy lạc đường, bơ vơ, thời gian họ có không đủ cho suy nghĩ lớn và hành động triệt đề.

            Đó là những điều mà người ta đã “khám phá ra nước Mỹ” ngày nay qua cuộc thương thảo có tính hạ cấp, vô công, manh mún, nhỏ mọn, và quay lưng lại với những mục tiêu thực sự của đất nước. Toàn bộ thỏa hiệp hay thỏa thuận chẳng đá động gì đến những chuyện sống còn của nước Mỹ như kinh tế tăng trưởng, thất nghiêp gia tăng, nhà cửa tiêu tan, giáo dục xuống cấp, nạn di dân bất ổn, xã hội đa văn hóa thiếu văn hóa… Không chỉ S & P nhìn thấy cái sân khấu chính trị trẻ con, ấu trĩ của những người già nhưng chưa trưởng thành này. Bởi vậy mà câu hỏi đặt ra không chỉ là nước Mỹ đi vể đâu, mà thế giới chúng đang đi về đâu?

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Mười 2018(Xem: 137)
"Trong tuyên bố thoái Đảng, Nguyên Ngọc lên án Đảng Cộng sản Việt Nam, tổ chức chính trị mà ông đã gia nhập, chiến đấu và phụng sự trong 62 năm qua là ‘đảng độc tài đang cướp quyền sống và phát triển của dân tộc’."
16 Tháng Chín 2018(Xem: 265)
"Thể chế giáo dục là một bộ phận cấu thành của thể chế quốc gia. Cải cách giáo dục bao gồm cải cách thể chế giáo dục, trong đó Luật giáo dục phải được xây dựng và hoàn thiện đồng thời với sự thay đổi bộ máy, nhân sự quản lý giáo dục."
01 Tháng Chín 2018(Xem: 713)
"Cái tượng đài này cũng đang là một thứ ông phỗng đá nói lên một sự thiếu văn hóa hay ngu dốt chính trị của lãnh đạo thời nay cùng thái độ gian trá khi khai thác lịch sử của một cuộc nội chiến xâm lược..."
22 Tháng Tám 2018(Xem: 794)
""Nếu đồng nhân dân tệ được cho phép thanh toán ở Việt Nam đồng nghĩa với việc Trung Quốc mở rộng được phạm vi thanh toán, khi đó hàng hóa của họ sẽ tràn lan ở thị trường Việt Nam. Lúc đó, nếu không quản lý được, nền kinh tế của ta sẽ gặp rất nhiều bất lợi", ông Cao Sỹ Kiêm, nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, được dẫn lời cảnh báo."
01 Tháng Bảy 2018(Xem: 633)
"Câu chuyện thời sự trong mùa Lễ Độc Lập năm nay có lẽ là câu hỏi nước Mỹ ngày nay còn “văn hóa” (civility) hay “đúng đắn chính trị” (political correctness) đến đâu. "
10 Tháng Sáu 2018(Xem: 790)
"Tại nhiều thành phố trên khắp Việt Nam, hàng ngàn người xuống đường phản đối dự luật An ninh mạng và dự luật Đặc khu Kinh tế."
09 Tháng Sáu 2018(Xem: 815)
"Sự thiếu sót này cần phải được cảm nhận như một thể hiện sự hiện hữu, và bà Lan Cao đã gợi ý một điều cho chúng ta suy nghĩ : trong sự lạc loài mênh mông của cộng đồng người Việt tại hải ngoại, không chỉ tại Hoa Kỳ, chỉ còn rất ít người có thể làm công việc tạo sự cảm nhận đó, và những người “Mohicans cuối cùng” này trước hết phải có một tấm lòng với identity của mình."
30 Tháng Ba 2018(Xem: 906)
"Như chúng tôi đã có dịp bình luận: câu trả lời là "tin được nếu" niềm tin ấy được xây dựng trên căn bản chắc chắn và bền vững là Quyền lợi chung của cả hai nước."
SINH HOẠT
MINH XÁC QUAN ĐIỂM
- Website do một ít Thụ Nhân chung sức, dù rộng mở đến tất cả đồng môn trong tình thân hữu, nhưng không nhân danh hay đại diện tập thể nào.

- Quan điểm của bài viết trong Diễn Đàn là của cá nhân tác giả, không hẳn phản ánh quan điểm chung của Ban Biên Tập và những người tham gia Diễn Đàn.
KHÁCH THĂM VIẾNG
334,811