Lối Về Tuổi Dại (Trần Văn Lương)

15 Tháng Sáu 201112:00 SA(Xem: 20451)
Lối Về Tuổi Dại (Trần Văn Lương)

Lối Về Tuổi Dại

 

Dạo:
Đường về tuổi dại xa xăm,
Một phen cách biệt, trăm năm lỗi thề.

Cóc cuối tuần:



Lối Về Tuổi Dại

Trăng Mường Mán buồn đan rêu cổ tháp,

Đường Phú Hài vấp váp tiếng ve kêu,
Nắng Bình Hưng tai tái loãng sương chiều,
Biển Thương Chánh đìu hiu đêm sóng vỡ.

Gót chân đất thơm thơm mùi sách vở,

Mắt trong xanh bỡ ngỡ tuổi học trò,
Má ửng hồng không một nét âu lo,
Bàn tay nhỏ bo bo ghì áo mẹ.

Vũng nước ruộng, cá con đùa lặng lẽ,

Thánh đường trưa, dế lẻ gáy vang rân.
Mảng vui chơi, trốn học cũng bao lần,
Thân mới lớn khéo quen dần roi vọt.

Tay lấm mực, chữ từng hàng nắn nót,

Tiếng trống đầu, vụt nhảy tót ra sân.
Rồi bỗng dưng đứng khựng lại tần ngần,
Nhìn phái khác, lòng phân vân vô lối.

Chiều thứ bảy, rụt rè tòa giải tội,

Chẳng biết mình có phạm lỗi gì không.
Vài ba kinh đọc qua quít cho xong,
Đoạn hấp tấp long nhong theo bè bạn.

Hè thơ ấu, nắng dường như chóng cạn,

Mải đi hoang, chạng vạng mới tìm chuồng,
Guốc khua dồn cố bắt kịp hồi chuông,
Miệng lẩm bẩm, in tuồng còn tiếc rẻ.

Mười ngón tay nhỏ bé,

Lặng lẽ đếm ngày qua.
Dạt dào nghĩa mẹ công cha,
Đứa trai nhỏ dần dà khôn lớn.

Tuổi thanh xuân vừa chớm,

Con tim khờ đà sớm biết mộng mơ.
Ngày nghếch ngác ngu ngơ,
Đêm hí hoáy ít vần thơ cóp nhặt.

Giờ tan học, mắt thẹn tìm ánh mắt,

Để ngại ngùng cúi mặt lúc gần nhau.
Đôi guốc mòn khập khiễng bước chân đau,
Gượng lếch thếch theo sau về sát ngõ.

Vô tình chạm bóng người con gái nhỏ,

Hồn trai làng như cưỡi gió lâng lâng,
Đêm gạo bài, nhìn vách tối bâng khuâng,
Mặc sách vở lạnh dần trong một xó.

Sân trưa vắng, nắng hâm mềm xác cỏ,

Dãy phòng bên, bầy trẻ nhỏ ê a.
Mắt nhìn thầy, mà lòng gửi mây xa,
Văng vẳng tiếng hàng quà rong thúc giục.

Chuỗi ngày hạnh phúc,

Vùn vụt vút qua mau.
Cánh phượng tàn chưa kịp khóc thương nhau,
Người đã vội lên tàu đi trọ học.

Nợ đèn sách, mấy năm dài khó nhọc,

Thêm nửa đời lăn lóc chốn bể dâu.
Phút bình tâm khi tạm lắng cơn sầu,
Thấy mình đã bạc đầu trên xứ lạ.

Trong tấm thân tàn tạ,

Mảnh hồn xưa cũng tơi tả khô cằn.
Hành trang quá khứ nhọc nhằn,
Giọt lệ hẩm mặn chằng như nước biển.

Tuổi thơ ấu, thời gian đà trót liệm,

Có còn chăng vài kỷ niệm vu vơ,
Theo tháng năm cũng đã chóng lu mờ,
Như ánh mắt đêm trông chờ khắc khoải.

Đường tuổi dại chưa một lần trở lại,

Cánh bèo xưa, sóng đánh mãi xa bờ.
Mộng ước về thăm mảnh đất ngày thơ,
Vĩnh viễn vẫn là giấc mơ không trọn.


Trần Văn Lương
Cali, 7/2011


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Năm 2021(Xem: 441)
"Nếu tôi được về thăm Đalat Tôi sẽ đem về cho em một chút quê hương Một chút thương yêu một chút tình người Một chút nhớ nhung mùi Dạ Lan trong tóc"
09 Tháng Tư 2021(Xem: 686)
"Xa nhà ý nghĩ lao đao Mùa đông bệnh lão thì thào mấy câu Tóc mai sương gió bạc màu Tuổi già giã biệt chén sầu đắng cay. "
08 Tháng Tư 2021(Xem: 702)
"Lê Tín ơi Dưới trần thế bạn bè nhớ bạn Trên thiên cung bạn có nhiều vui?"
31 Tháng Giêng 2021(Xem: 1195)
"Tết tuổi già không đợi Vẫn xanh nụ tầm xuân Tết xa Quê bao năm Buồn vương theo khói pháo !"
09 Tháng Giêng 2021(Xem: 1129)
"Đêm qua tôi thao thức Phút giây New Year’s Eve Thôi ta cùng HY VỌNG Nào HAPPY NEW YEAR !!"
24 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1155)
"Trên cao xanh xin Chúa hãy thương tình Cho nhân loại một phép lành mầu nhiệm Xin che chở cho những người lây nhiễm Được bình an trong hoàn cảnh cách ly"
19 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 1375)
"Nhưng tiệc Giáng Sinh không còn nữa ! Mẹ tôi đợi mãi cũng không còn Bóng hình đêm Noel thấp thoáng Giáng Sinh buồn nghe “ I’ll be home...”! "
SINH HOẠT
MINH XÁC QUAN ĐIỂM
- Website do một ít Thụ Nhân chung sức, dù rộng mở đến tất cả đồng môn trong tình thân hữu, nhưng không nhân danh hay đại diện tập thể nào.

- Quan điểm của bài viết trong Diễn Đàn là của cá nhân tác giả, không hẳn phản ánh quan điểm chung của Ban Biên Tập và những người tham gia Diễn Đàn.
KHÁCH THĂM VIẾNG
511,978